|
BẢN
TIN SỞ HỮU TRÍ TUỆ SỐ 35
(Tuần từ
15/05 - 21/05/2006)
(Được thực hiện với sự liên kết của Công ty tư vấn luật
LEADCO)
Địa chỉ: 85 Trần
Quốc Toản - Quận Hoàn Kiếm - Hà Nội, Việt Nam
Tel:(84-4) 9425633/34 * Fax:(84-4) 9425632
Email:
leadco@hn.vnn.vn
Để
luôn được nhận những thông tin mới nhất về pháp luật, hăy đăng
kư nhận bản tin định kỳ SMEnet, bạn hăy
bấm vào đây. Để được tư
vấn về pháp luật nếu bạn c̣n những thắc mắc, hăy
bấm vào đây. Để nhận đựoc nội dung
chi tiết các văn bản pháp luật mới , hăy
bấm vào
đây.
1. Tên miền Việt Nam: tranh chấp đă xảy ra
Hệ thống mạng
Internet toàn thế giới hiện nay có khả năng cung cấp đến 4 tỷ tên
miền. Con số đó có vẻ nhiều nhưng không phải là vô tận. Tài nguyên
tên miền chưa cạn kiệt, nhưng tranh chấp đă diễn ra. Và những công
nghệ mới để mở rộng tài nguyên tên miền đă được triển khai…
Nguy cơ và những lư do tranh chấp tên miền
Tuy mới ở giai đoạn đầu, nhưng chuyện tranh chấp tên miền tại Việt
Nam đang trở thành vấn đề thu hút sự quan tâm của các nhà quản lư,
doanh nghiệp và người sử dụng. Không ít các doanh nghiệp đă phải
ngậm ngùi mua lại tên miền phù hợp với doanh nghiệp ḿnh với giá cắt
cổ hoặc tốn kém thời gian và tiền bạc lao vào kiện tụng để giành lại.
Làm thế nào để giải quyết tranh chấp tên miền đang là câu hỏi đặt ra
với các nhà quản lư và người sử dụng liên quan.
Đối với người sử dụng, tên miền là thương hiệu - đối tượng sở hữu
trí tuệ trên Internet - góp phần quan trọng trong việc xúc tiến
thương mại, khẳng định h́nh ảnh của doanh nghiệp. Chính v́ lẽ đó, có
nhiều người đă cố t́nh đầu cơ, đăng kư sở hữu tên miền của các doanh
nghiệp chưa kịp đăng kư (hoặc chưa ư thức được tầm quan trọng của
tên miền); sau đó đ̣i thương lượng bán lại với giá cao. Thậm chí một
số đối tượng c̣n sử dụng h́nh thức cạnh tranh như đối với tên miền
amazon.com đă bị mất tên miền amazon.gr. Mặc dù, Amazon nổi tiếng
trên khắp thế giới nhưng chủ thể không thể đăng kư hết được tên miền
tại hơn 200 quốc gia. Một số đối tượng c̣n sử dụng h́nh thức đánh
lận con đen hay chế thêm để bôi nhọ như đăng kư tên miền gần giống
như yahooka.com hay sonyreallysuck.com...
Tại Việt Nam cũng từng xảy ra một số vụ tranh chấp đáng chú ư, như
vụ tên miền của hăng IBM (ibm.com.vn) và BMW (bmw.com.vn),... Tên
miền Visa (visa.com.vn) cũng đă từng bị một công ty của Việt Nam
đăng kư. Tên miền sofitelplaza.com và sofitelplaza.net của công ty
ACCOR (Société Anonyme ACCOR) hoạt động trong lĩnh vực khách sạn,
nhà hàng và sở hữu hàng loạt nhăn hiệu hàng hóa SOFITEL trên khắp
thế giới - trong số đó có Việt Nam - cũng bị một cá nhân đang sinh
sống tại Việt Nam đăng kư qua công ty MELBOURNE IT nhằm mục đích
trục lợi.
Hướng giải quyết
Hầu hết những tranh chấp tên miền không được can thiệp bởi luật pháp
của từng quốc gia cụ thể. Trước thực trạng đó, Tổ chức Quản lư Tên
miền và Số hiệu mạng thế giới (ICANN), phối hợp với Tổ chức Sở hữu
trí tuệ thế giới (WIPO) đă tiến hành nghiên cứu và ban hành Chính
sách giải quyết tranh chấp tên miền thống nhất (UDRP), được điều
chỉnh bằng phương thức ḥa giải và trọng tài, dựa trên các quy định
về trọng tài thương mại, có tính đến các yếu tố kỹ thuật của tên
miền. Với mỗi tên miền, chi phí để giải quyết thường mất từ 1.500
đến 4.000 USD. Tại Việt Nam, dù không tiết lộ mức phí để dành lại
tên miền visa.com.vn, nhưng Visa đă phải thuê công ty luật Phạm và
Liên danh thưa kiện trong khoảng 8 tháng mới đ̣i lại được.
Nhằm t́m biện pháp giải quyết những tranh chấp này, VNNIC vừa phối
hợp với nhóm tác giả Văn pḥng Luật sư Phạm và Liên danh, Viện Khoa
học xét xử (Ṭa án Nhân dân Tối cao), Viện Nghiên cứu Nhà nước và
pháp luật, Vụ Công tác pháp luật (Ban công tác pháp luật Quốc hội),
Cục Bản quyền tác giả (Bộ Văn hóa - Thông tin) và Cục Sở hữu trí tuệ
đề xuất mô h́nh giải quyết tranh chấp tên miền .vn với Bộ Bưu chính
Viễn thông (MPT). Theo đó, VNNIC sẽ trực tiếp thụ lư khiếu nại,
thành lập hội đồng giải quyết tranh chấp gồm các thành viên là đại
diện của các cơ quan hữu quan như Ṭa án dân sự, Ṭa án hành chính,
Trọng tài thương mại, Cục Sở hữu trí tuệ, Cục Bản quyền tác giả,
Viện Khoa học xét xử,...).
Quyết định về tranh chấp tên miền của VNNIC sẽ căn cứ vào phán quyết
của Hội đồng giải quyết tranh chấp hoặc của Trung tâm trọng tài và
ḥa giải WIPO nếu các bên tranh chấp có thỏa thuận và được Bộ BCVT
cho phép. Trong trường hợp không nhất trí với quyết định giải quyết
tranh chấp của VNNIC, các bên tranh chấp có thể khiếu kiện lên Bộ
BCVT hoặc Ṭa án có thẩm quyền. Khi đó, quyết định của Bộ hoặc Ṭa
án sẽ là chung thẩm.
Cùng với đề xuất này, nhóm tác giả cũng kiến nghị Bộ BCVT xây dựng
và đề nghị sửa đổi, bổ sung Nghị định 55/2001/NĐ-CP, cho phép các tổ
chức cung cấp dịch vụ giải quyết tranh chấp tên miền hoạt động theo
Quy định giải quyết tranh chấp tên miền. Dự kiến cuối năm nay “Quy
định giải quyết tranh chấp tên miền .vn” sẽ được thông qua và có
hiệu lực vào đầu năm 2005. Như vậy trong thời gian chờ các nhà quản
lư xây dựng một hành lang pháp lư cho việc giải quyết tranh chấp tên
miền, các cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp chưa đăng kư tên miền .vn
hăy nhanh chóng đăng kư tên miền thuộc phạm vi ḿnh hoạt động.
- Tên miền là tên được sử dụng để định danh các địa chỉ trên
Internet nhằm giúp người sử dụng dễ nhớ, thay v́ phải gơ đầy đủ địa
chỉ IP (Internet Protocol) bằng các cụm chữ số.
- Tên miền Việt Nam là tên miền có đuôi .vn. Tên miền tiếng Việt là
tên miền có địa chỉ là tiếng Việt có dấu.
Theo thống kê của VNNIC, đến nay đă có 8.217 tên miền .vn được đăng
kư sử dụng. Tốc độ gia tăng b́nh quân trong năm 2004 dao động từ 6 –
8% mỗi tháng. Tốc độ tăng trưởng hàng năm là 30-40%. Tính đến tháng
9-2004, đă có gần 5,5 triệu người sử dụng Internet, đạt tỷ lệ dân số
sử dụng Internet là 6,74%.
Nguồn tin lấy từ: www.ssp.com.vn
2. Tên miền và giấc mơ triệu phú USD
T́nh cờ dạo qua
website của một hăng máy bay nổi tiếng thế giới, N. phát hiện ra
hăng này có tên miền riêng ở các quốc gia. Cơ hội trở thành một
triệu phú USD không phải là quá viễn vông khi giờ đây, N. đang giữ
trong tay tên miền có thêm "đuôi" quốc gia của hăng máy bay này, và
giá trị của nó đang được đấu giá đến con số 950 ngàn USD tại trang
web raobandomain.com
N. là một trong nhiều bạn trẻ hiện nay đang mơ trở thành triệu phú
USD với những tên miền đẹp. Chỉ mất gần 10 USD (đối với các tên miền
quốc tế) hoặc khoảng 1 triệu đồng (đối với tên miền cấp quốc gia) để
đăng kư một tên miền đẹp (tên phổ biến, tên một thương hiệu nổi
tiếng...), một ngày đẹp trời nào đó có thể thần tài - một nhà đầu tư
phát triển website hoặc quảng bá việc kinh doanh qua internet nào đó
- sẽ gơ cửa nhà bạn. Tham vọng làm giàu từ những tên miền đẹp hoàn
toàn là một giấc mơ có thật bởi đă từng có những tên miền nổi tiếng
thế giới được mua lại với giá trị lên đến hàng triệu USD như
year2000.com - 10 triệu USD, business.com - 8 triệu USD, beer.com -
7 triệu USD, Korea.com - 5 triệu USD... Dẫn đầu là tên miền "nhạy
cảm": sex.com - 14 triệu USD. Dĩ nhiên để có thể trở thành một tay
đầu tư tên miền cừ khôi, nhất thiết phải có đầu óc kinh doanh nhanh
nhạy và phán đoán những tên miền nào sẽ sớm có giá. L., một lập
tŕnh viên trẻ ở TP.HCM đang sở hữu 3 tên miền cấp quốc gia của 3
hăng bảo mật lớn nổi tiếng thế giới là Kapspersky, Zonelabs, Mcafee.
Cậu đoan chắc: "Những tên tuổi này đều có tên miền riêng ở các nước
và sớm muộn ǵ cũng sẽ có mặt ở Việt Nam". Hay như ngay khi có thông
tin Việt Nam cho phép nhập khẩu xe ô tô đă qua sử dụng, lập tức trên
trang web raobandomain.com đă có gần 40 tên miền có đuôi .com, "vây"
hết các từ tạo ra tên miền liên quan đến việc mua bán ô tô cũ như:
nhapkhauoto.com, nhapkhauotocu.com, otocunhapkhau.com,
nhapkhauxehoi.com, xehoinhapkhauonline.com, otocuonline.com,
otonhapkhauonline.com, sieuthiotocu.com... Những tên miền này đang
được rao bán từ 100.000 - 200.000 USD!
“Quyền sử dụng đất (tài nguyên quốc gia) được phép chuyển nhượng hay
cho thuê; quyền nhăn hiệu hàng hóa, quyền đối với sáng chế có thể
chuyển nhượng hay cho thuê. Vậy sao quyền sử dụng tên miền lại không
được chuyển nhượng? Với quy định như vậy, bố chết không để lại được
tên miền cho con, muốn góp vốn bằng tên miền vào hoạt động kinh
doanh cũng đành chịu...”. - Ư kiến trên diễn đàn tin học
www.ddth.com
Thế nhưng kinh doanh tên miền cũng là một cuộc chơi đầy may rủi, có
thể một phút phát tài nhưng cũng có thể bỗng chốc trắng tay, đặc
biệt với những đầu tư vào tên miền cấp quốc gia. Thông lệ quốc tế
không cấm mua bán tên miền nhưng ở Việt Nam, tên miền được xem là "tài
nguyên internet", là một phần của "tài nguyên thông tin quốc gia" và
"nghiêm cấm việc chuyển nhượng, cho thuê, bán lại tài nguyên
internet dưới bất kỳ h́nh thức nào" (theo Quy định và sử dụng tài
nguyên internet Việt Nam). Vụ việc Trung tâm internet Việt Nam (VNNIC)
thu hồi 25 tên miền trung tuần tháng 4 vừa qua với lư do "có dấu
hiệu đầu cơ, sau thời gian đăng kư rất lâu nhưng không đưa vào sử
dụng và đều đang rao bán trên mạng internet" đă tạo nhiều tranh luận
trong cộng đồng tin học trong nước. Một ư kiến tại diễn đàn tin học
www.ddth.com đặt câu hỏi: "Quyền sử dụng đất (tài nguyên quốc gia)
được phép chuyển nhượng hay cho thuê; quyền nhăn hiệu hàng hóa,
quyền đối với sáng chế có thể chuyển nhượng hay cho thuê. Vậy sao
quyền sử dụng tên miền lại không được chuyển nhượng? Với quy định
như vậy, bố chết không để lại được tên miền cho con, muốn góp vốn
bằng tên miền vào hoạt động kinh doanh cũng đành chịu. Hết tiền muốn
cho thuê để nuôi tên miền cũng chẳng xong...". Thanh Nghị - một lập
tŕnh viên trẻ ở TP.HCM - góp ư: "Dựa trên nguyên tắc "tên miền
không trùng lặp" và "ai đăng kư trước th́ sở hữu trước" nên người
đăng kư tên miền trước mặc nhiên là chủ sở hữu tên miền. Đó là thông
lệ quốc tế. Đến thời điểm hiện nay, VNNIC đă cấp phép cho khoảng 1,3
vạn tên miền có đuôi .vn, đa số là cho các cá nhân, và đồng thời
cũng đă tiến hành thu hồi nhiều tên miền cấp phát. Tuy nhiên, trừ lư
do vi phạm thuần phong mỹ tục dân tộc, đến lợi ích quốc gia th́ các
lư do khác đưa ra để thu hồi tên miền th́ không thuyết phục lắm.
Trách nhiệm của VNNIC là niêm yết công khai các tên miền đăng kư,
chậm nhất là 3 ngày sau khi niêm yết mà không xảy ra tranh chấp th́
phải cấp phép. C̣n lại là trách nhiệm của doanh nghiệp, cá nhân.
Việc chủ thể này bị đăng kư mất tên miền có liên quan đến thương
hiệu của họ là trách nhiệm của họ. Đây thuộc vấn đề nhận thức, vấn
đề kinh doanh của doanh nghiệp, không thể đổ lỗi cho phía đầu cơ
được; và chủ thể cấp tên miền cũng không thể viện lư do nào đó để
thu hồi tên miền của đối tượng này để cấp cho đối tượng khác, trừ
phi có liên quan đến lợi ích quốc gia".
Và dẫu vẫn có ẩn chứa những rủi ro nhưng cuộc chơi cùng những tên
miền vẫn đang cuốn hút một lớp "doanh nhân @" thích sưu tầm, đầu tư
tên miền với niềm tin biết đâu họ đang sở hữu trong tay một tên miền
có giá hàng triệu USD...
Tố Tâm thực hiện
Nguồn tin
lấy từ:
www.thanhnien.com.vn
3. Tên miền xung đột với đối tượng sở hữu trí tuệ
Tên miền hiện
không chỉ c̣n để định danh địa chỉ Internet mà đă gắn liền với
thương hiệu, những món lời từ đầu cơ domain và các vụ tranh chấp.
Vấn đề này cũng là chủ đề của một hội thảo định kỳ do Trung tâm
Internet Việt Nam (VNNIC) tổ chức tại Hà Nội.
Tên miền là một giải pháp kỹ thuật, dùng chữ cái để thay thế cho
những con số trong các địa chỉ IP, giúp người truy cập dễ tiếp cận
với các nguồn thông tin trên Internet. Đây là quan niệm của Tổ chức
đăng kư số và tên miền quốc tế (ICANN) cũng như của các tổ chức quản
lư tên miền dùng chung gTLD (generic Top Level Domain). Những tổ
chức quản lư tên miền theo mă nước ccTLD (country code Top Level
Domain) th́ coi tên miền là yếu tố được sử dụng để định danh các địa
chỉ trên Internet. Đối với người dùng th́ tên miền là thương hiệu,
đối tượng thuộc sở hữu trí tuệ và tên thương mại trên Internet. Song
quan niệm đó lại chưa được luật hóa.
Domain có tính duy nhất trong khi các đối tượng sở hữu trí tuệ có
khả năng trùng lặp giữa các quốc gia. Các tên miền gắn liền với
những tên tuổi doanh nghiệp, sản phẩm thành công hoặc có lợi thế
kinh doanh thường bị chiếm dụng và đầu cơ. Đây chính là nguyên nhân
dẫn đến các tranh chấp về tên miền Internet.
Tháng 12/1999, ICANN hoàn tất và đưa vào áp dụng “Chính sách giải
quyết tên miền thống nhất”, gọi tắt bằng tiếng Anh là UDRP (Uniform
Domain Name Resolution Policy). 15 tháng sau khi UDRP có hiệu lực,
5.000 tranh chấp tên miền gTLD đă được giải quyết và 83 ccTLD áp
dụng UDRP.
Ở Việt Nam, tháng 5/2003, Bộ Bưu chính Viễn thông ra Quyết định 92
về quản lư và sử dụng tài nguyên Internet, trong đó quy định việc
đăng kư tên miền là “Tổ chức, cá nhân đăng kư trước được xét cấp
trước”. Đây có thể coi là một bước đột phá so với quy định trước đó
trong vấn đề này. Tuy nhiên, nó vẫn c̣n hạn chế v́ mâu thuẫn với các
quy định về sở hữu trí tuệ của Bộ Văn hóa. Ngoài ra, quy định này
chưa thể thực hiện theo hướng trực tuyến và không nêu cách cụ thể để
giải quyết tranh chấp tên miền .vn theo thông lệ quốc tế.
Theo ông Nguyễn Lê Thúy, Giám đốc VNNIC, cơ quan này thường bị kêu
ca v́ không làm đúng nguyên tắc “đăng kư trước, cấp trước” nói trên.
Nhưng thực tế, họ hiện vẫn phải đóng một vai tṛ kiểu như “bao cấp”
cho các doanh nghiệp v́ những đối tượng này không chủ động tự đăng
kư domain liên quan đến tên tuổi của ḿnh. Điều đó có nghĩa là VNNIC
phải đi thông báo cho các công ty về một tên miền nào đó có thể hoặc
đang bị nguy cơ người khác đăng kư trước. Ông Thúy nêu ra ví dụ công
ty cà phê Trung Nguyên và công ty bia Sài G̣n.
Tại cuộc hội thảo, hầu hết các ư kiến xoay quanh vấn đề đăng kư và
chuyển nhượng tên miền. Vũ Thái Hà, đại diện Công ty sở hữu trí tuệ
D&N, cho rằng việc không cho đăng kư các tên miền chung ở Việt Nam
là bất hợp lư. "Mức phí 930.000 đồng/năm cũng là cao quá. Hơn nữa,
mỗi khi thay đổi máy chủ (một việc diễn ra rất thường xuyên) th́ lại
phải bỏ thêm 250.000 đồng", ông Hà nói thêm. "Đối với các đối tượng
nước ngoài cũng vậy, mức phí 100 USD/lần đăng kư cộng với 100 USD/lần
gia hạn cũng không có tính khuyến khích".
Về chuyển nhượng, ông Hà cho rằng quy định của VNNIC không cho
chuyển giao tên miền (kể cả thừa kế) là bất cập, nhất là khi người
ta có thể chuyển giao thương hiệu, có cái trị giá hàng triệu USD. Bổ
sung cho ư kiến này, một đại diện khác của D&N là ông Đào Việt Cường
nói: "Không ai chịu bỏ nhiều tiền đầu tư phát triển tên miền nếu
biết rằng khi họ mất hoặc khi công ty của họ sáp nhập với doanh
nghiệp khác th́ tên miền sẽ không được chuyển giao. Đó cũng là
nguyên nhân gây ra tranh chấp".
Trong vấn đề giải quyết tranh chấp, theo bà Đỗ Thị Hương Nhung,
giảng viên Học viện Tư pháp, hiện Việt Nam chưa có định nghĩa pháp
lư rơ ràng về tên miền cũng như một hệ thống văn bản đồng bộ. Hơn
nữa, chưa xác định rơ cơ quan giải quyết tranh chấp là trọng tài hay
ṭa án. Có đề xuất khác là để một Hiệp hội chuyên môn, ví dụ trực
thuộc VNNIC, giải quyết tranh chấp. Khi kháng cáo ở mức trọng tài mà
vẫn chưa thỏa đáng th́ mới dẫn đến ṭa. Tuy nhiên, khâu kháng cáo
này luôn khiến quá tŕnh xử lư mất rất nhiều thời gian.
Theo ông Hà, một cách giải quyết đơn giản là dùng tiêu chí UDRP quốc
tế nói trên, cả về trọng tài và thủ tục, không cần phải có trọng tài
và quy chế trong nước. Vấn đề là phí áp dụng UDRP c̣n khá cao, tối
thiểu là 1.500 USD cho một trọng tài mỗi lần tranh chấp.
Tên miền là động lực phát triển Internet, qua đó tạo tiền đề cho
nhiều ứng dụng công nghệ, phát triển kinh tế và giao lưu văn hóa, xă
hội. Trên thế giới hiện nay, hai quốc gia có số lượng sử dụng tên
miền lớn nhất là Đức với 9.239.456 domain và Anh với 8.947.486. Tại
châu Á, lượng sử dụng tên miền ở Nhật Bản là 587.412, Hàn Quốc
496.985 và Trung Quốc 369.789. Trong khi đó, theo thống kê tính đến
tháng 6 năm nay, số tên miền được dùng ở Việt Nam là 7.454. Từ tháng
7/2003 đến tháng 7/2004, biểu đồ thống kê sự phát triển số lượng tên
miền do Trung tâm Internet Việt Nam cung cấp cho thấy 67% (2.604) là
domain đăng kư trong nước và 33% c̣n lại (1.261) đăng kư ở nước
ngoài.
(Nguồn tin
lấy từ:
www.vietnamnet.vn)
4. Khi tên miền bị... mất
Các chiêu
thức đánh chiếm tên miền
Theo Bravo Heart (một nickname), dễ bị đánh cắp nhất là những tên
miền không được chủ nhân quan tâm bảo vệ và chính anh là một trường
hợp có thể dẫn chứng. Bravo Heart đăng kư hơn một chục tên miền,
nhưng thiếu thời gian phát triển nên để “under construction” (đang
xây dựng). Đến khi rảnh rỗi, kiểm kê “tài sản” th́ muốn té ngửa v́
tên miền của anh đang được một người khác rao bán, có tên, địa chỉ,
số điện thoại, email... liên lạc đàng hoàng. Kiểm tra lại mới thấy
lỗi là ở chính ḿnh. Bravo Heart kể: "Hồi đó, tôi chưa trực tiếp
đăng kư mua tên miền ở nước ngoài mà đăng kư qua một công ty ở TPHCM.
Công ty này lại giao cho khách hàng các mật khẩu giống hệt nhau. Tuy
họ có nhắc nhở khách hàng phải đổi mật khẩu ngay từ lần thay đổi
thông tin đầu tiên, nhưng tôi quên không đổi nên có người ḍ ra, rồi
đổi mất mật khẩu và ḿnh đành “ngậm đắng nuốt cay”.
C̣n vài chiêu thức khác để cưỡng chiếm tên miền. Một số công ty nhận
đăng kư tên miền nhưng v́ không có thẻ tín dụng, không thể tự đăng
kư nên phải nhờ một công ty khác. Quá tŕnh “nhờ” và “chờ” này đă
tạo ra khe hở cho một số cá nhân có thẻ tín dụng đăng kư trước. Mất
tên miền kiểu này là "đau" nhất, chuẩn bị kỹ mà vẫn “bù trớt”.
Chiêu tiếp theo là tấn công các đại lư cấp một. Đây là cách chỉ
hacker mới dùng. Website của các công ty cấp tên miền quốc tế như
www.enom.com, www.registerfly.com... đều đă bị tấn công, nhưng hầu
hết các tên miền bị đánh chiếm đều có thể lấy lại và trả cho chủ
nhân thật của nó.
Chiêu cuối cùng nghe có vẻ như đùa nhưng tỷ lệ thành công lại cao:
một “hacker” tại Hà Nội, không biết nửa câu lệnh Linux hay Unix
nhưng vẫn chiếm được khá nhiều tên miền v́... đăng kư một e-mail gần
giống với e-mail của nhà đăng kư (ví dụ như webmasterss@enom.com).
Tuy webmasterss trong e-mail này có tới hai chữ “s”, nhưng khi nhận
thư, email chỉ hiển thị tên người gửi là Web Master chứ không hiển
thị cả địa chỉ email. V́ thế, khi anh ta dùng địa chỉ đó thay mặt...
hăng Enom gửi e-mail yêu cầu cung cấp password để “nâng cấp”, 2/3
chủ tên miền đă tự nguyện cung cấp và tên miền “không cánh mà bay”.
Giành lại những ǵ đă mất
Sau khi bị mất tên miền, việc đầu tiên phải làm tất nhiên là “méc”
với nơi ḿnh đă đăng kư tên miền. Khả năng thu hồi “tài sản” bằng
cách này khoảng 75%. 25% c̣n lại sẽ nghe nơi nhận đăng kư trả lời: "Chúng
tôi đă giao password cho quư khách, việc bị mất tên miền không thuộc
trách nhiệm của chúng tôi. Tuy nhiên chúng tôi cũng sẽ cố gắng giúp
đỡ!”.
Nơi nhận đăng kư tên miền được đề cập ở trên là các doanh nghiệp
trong nước, nhận làm đại lư cấp 2 cho các công ty đại lư cấp 1 ở
nước ngoài. Sở dĩ khả năng thu hồi tên miền bị mất đạt khoảng 75% là
v́ các đại lư cấp một thường triển khai chương tŕnh gọi là reseller
với các ưu đăi về giá cả, thời gian đăng kư, trong đó có cả chuyện
lấy lại tên miền. Mỗi reseller sẽ được cấp một tài khoản ở công ty.
Các tên miền sẽ được đưa vào danh sách quản lư trong tài khoản của
reseller đă đăng kư nó. Nếu chẳng may tên miền bị đổi mật khẩu và
chuyện này được “méc” với reseller th́ reseller sẽ vô hiệu hóa mật
khẩu mới, trả tên miền lại cho chính chủ. 25% c̣n lại gặp khó khăn
là v́ xui xẻo, người đánh cắp mật khẩu không phải là “tay mơ”. “Cao
thủ” cưỡng chiếm tên miền đă "put" (đẩy quyền quản lư) tên miền sang
một account khác hoặc một nhà đăng kư khác...
Một doanh nghiệp làm dịch vụ cung cấp tên miền ở VN đă “đụng” cao
thủ loại này. Do một lỗi bảo mật trong chương tŕnh quản lư tên miền
của đại lư cấp 1, tên miền của công ty M bị cưỡng chiếm. Sau khi
thương lượng với kẻ cưỡng chiếm bất thành, công ty M nhờ hăng
www.OnlineNic.com can thiệp. Dù công ty M đă trưng ra các bằng chứng,
chứng minh ḿnh là chính chủ, nhưng OnlineNic vẫn bán tín, bán nghi
v́ kẻ cưỡng chiếm cũng gửi email cho OnlineNic khẳng định rằng công
ty M đă chuyển nhượng tên miền ấy cho y... Cuối cùng, OnlineNic khóa
tên miền này để kẻ cưỡng chiếm không kịp đổi thông tin đăng kư trong
danh bạ Whois. Công ty M tiếp tục gửi e-mail cho OnlineNic cho biết
thông tin đăng kư trong Whois trùng với giấy đăng kư kinh doanh và
các số điện thoại của ḿnh, đề nghị OnlineNic điện thoại đến để xác
minh, đồng thời fax giấy chứng nhận đăng kư kinh doanh của ḿnh cho
OnlineNic. Để đảm bảo thắng lợi, công ty M fax cả cho một luật sư
tại Mỹ, nhờ luật sư này thay mặt ḿnh làm việc với OnlineNic... Phải
mất rất nhiểu thời gian, công sức và tiền, công ty M mới giành lại
được tên miền của ḿnh.
(Nguồn tin
lấy từ:
www.echip.com.vn)
5. Tên miền xxx lại bị bác bỏ
Bất chấp sự
phản đối từ ngành công nghiệp khiêu dâm, ICANN vẫn bỏ phiếu bác bỏ
đề xuất thành lập một khu "đèn lồng đỏ" trên mạng Internet.
Như vậy, ICANN - tổ chức giám sát các số và tên miền chỉ định của
Internet - đă đảo ngược lại quyết định của họ hồi tháng sáu năm
ngoái.
Khi đó, cơ quan này đă phê chuẩn việc cấp tên miền ".xxx" cho ngành
công nghiệp sex giải trí.
Paul Twoney, giám đốc điều hành ICANN cho hay sở dĩ quyết định bị
thay đổi chủ yếu là do ICANN lo ngại sẽ phải đối mặt với các điều
luật quản lư XXX trên toàn thế giới một khi thiết lập tên miền nhạy
cảm này.
Theo đúng lịch, quyết định cuối cùng của ICANN về việc tên miền
".xxx" phải được đưa ra từ tháng 8 năm ngoái, song nó đă bị hoăn lại
sau khi có sự can thiệp của chính phủ Mỹ.
Với 9 phiếu chống và 5 phiếu thuận, mọi nỗ lực trong suốt 6 năm qua
của ICM Registry, hăng vận động cực lực cho việc thiết lập hệ thống
tên miền riêng cho ngành công nghiệp khiêu dâm chỉ nhận về con số 0.
ICM lập luận rằng tên miền xxx sẽ giúp ngành công nghiệp sex trị giá
12 tỷ USD hoạt động được minh bạch, rơ ràng hơn. Những ai muốn sử
dụng tên miền này sẽ phải tuân thủ một loạt các quy định (vẫn chưa
được xây dựng xong) về cấm phát tán thư rác và các đoạn mă hiểm độc.
Thế nhưng trên quan điểm của những người phản đối, một cơ cấu tên
miền "xxx" sẽ giúp ngành công nghiệp khiêu dâm hoàn toàn "sổ lồng".
Những công ty kinh doanh nội dung người lớn vẫn được tự do duy tŕ
địa chỉ ".com" hiện tại mà không chịu bất cứ h́nh thức quản lư nào
về nội dung, trong khi lại có một cánh cửa khác bên ".xxx" để mời
chào người dùng hiệu quả hơn.
Thêm nữa, hệ thống tên miền ".xxx" sẽ hợp pháp hóa các site đồi trụy,
vốn đă có tỷ lệ ghé thăm cao ngất ngưởng (40% người dùng Mỹ truy cập
vào đây mỗi tháng).
Bản thân nhiều website khiêu dâm cũng phản đối tên miền này, e ngại
rằng nó sẽ dọn đường cho các chính phủ lọc trước nội dung trên site.
Nguồn tin
lấy từ:
www.nld.com.vn
6. Sóng gió không chỉ bởi cái tên
Quan hệ giữa
Nhật Bản với Hàn Quốc vốn chưa bao giờ thật êm thấm nay lại bùng lên
căng thẳng mới mà nguyên nhân là do ngày 19/4 vừa qua Nhật Bản tuyên
bố sẽ đưa tàu khảo sát đại dương đến thăm ḍ trên vùng biển quanh
một quần đảo đang tranh chấp có tên gọi Takeshima theo tiếng Nhật và
Dokdo theo tiếng Hàn.
Là một dăy đảo vắng bóng người nằm ở vùng biển giữa hai quốc gia,
Dokdo theo tiếng Hàn Quốc hay Takeshima theo tiếng Nhật không chỉ là
nơi rất giàu nguồn cá mà c̣n có tiềm năng về khí đốt trị giá hàng tỷ
USD. Trước năm 1905, cả Nhật Bản và Triều Tiên đều tuyên bố chủ
quyền với dăy đảo này. Sau đó Nhật sáp nhập Takeshima vào quận
Shimane và dưới triều đại Gojong dăy đảo này lại được nhận quy chế
bảo hộ. Khi cuộc chiến tranh Triều Tiên kết thúc năm 1953, lực lượng
an ninh của Hàn Quốc đă nắm quyền kiểm soát quần đảo, bất chấp việc
Nhật vẫn tiếp tục khẳng định chủ quyền tại đây. Từ đó đến nay, đă có
rất nhiều lần vấn đề đảo này được đưa ra bàn thảo nhưng không giải
quyết được. Những tranh căi xoay quanh chủ quyền ḥn đảo được gác
lại khi hai nước b́nh thường hóa quan hệ vào năm 1965, nhưng lại nổi
lên vào những năm 1970 và 1990. Nhật Bản và Hàn Quốc muốn hai bên tự
giải quyết vấn đề mà không cần đến Ṭa án quốc tế hay bên thứ 3 nào
làm trung gian bởi quyền sở hữu quần đảo này c̣n là thể diện của mỗi
quốc gia. Sự kiện hôm 19/4 vừa qua cũng chỉ như một giọt nước làm
tràn ly khiến cho cả hai bên Hàn Quốc và Nhật Bản gần như không giữ
nổi b́nh tĩnh. Hàn Quốc thậm chí c̣n tuyên bố sẽ áp dụng cả biện
pháp quân sự nếu Nhật Bản không ngừng việc thăm ḍ nói trên.
Người ta những tưởng những tuyên bố cứng rắn "không chịu nhân nhượng"
và "bảo vệ đến cùng" của cả Nhật Bản và Hàn Quốc sẽ khiến cho t́nh
h́nh vốn đă rắc rối lại càng thêm rắc rối. Thứ trưởng Ngoại giao
Nhật Shotaro Yachi đă lập tức đến Seoul trong 2 ngày 21 và 22/4 và
làm việc với người đồng nhiệm Hàn Quốc Yu Myung-Hwan. Hai bên 1đă kư
Thỏa thuận mà theo đó, phía Nhật Bản đồng ư sẽ không tiến hành thăm
ḍ địa lư và Hàn Quốc cũng sẽ không đề cập đến việc đề xuất đưa tên
gọi Hàn Quốc trong Hội nghị Hải dương học quốc tế vào tháng 6 tới
tại Đức nữa. Hai bên cũng đồng ư nối lại đàm phán vào tháng Năm này.
Mối quan hệ giữa Nhật Bản và Hàn Quốc luôn căng thẳng xoay quanh
những vấn đề do lịch sử để lại. Đó chính là tranh chấp về nội dung
sửa đổi cuốn sách giáo khoa nói về sự chiếm đóng của quân Nhật ở
Triều Tiên trong chiến tranh thế giới thứ hai khiến Hàn Quốc cho
rằng Nhật Bản xuyên tạc lịch sử và những bất đồng xung quanh các
chuyến thăm ngôi đền Yasukuni hàng năm của Thủ tướng Nhật Bản
Koizumi. Ngoài ra, một số cuốn sách giáo khoa Nhật Bản c̣n cho rằng
Takeshima là thuộc chủ quyền của Nhật Bản, trong khi đó ở bên kia bờ
biển th́ trẻ em Hàn Quốc lại ngân vang bài hát "Dokdo là đất của
chúng ta".
Xét về mối quan hệ chung tại Đông Bắc Á hiện nay, ai cũng hiểu là
Tokyo sẽ chẳng muốn mối quan hệ với các nước tiếp tục xấu đi, nhất
là đặt trong bối cảnh quan hệ của nước này với Trung Quốc vẫn c̣n
trong t́nh trạng băng giá. Một số nhà phân tích cho rằng nếu như
quan hệ Nhật- Hàn xấu đi th́ hậu quả sẽ là Hàn Quốc và CHDCND Triều
Tiên cùng liên kết chống lại Nhật. Và v́ Trung Quốc và Triều Tiên có
nhiều điểm chung về lịch sử, nên hậu quả không ai mong đợi là Trung
Quốc và bán đảo Triều Tiên sẽ xích lại gần nhau, cùng chống Nhật Bản,
khi đó Nhật sẽ bị rơi vào thế cô lập hơn. Chính ông Makoto
Taniguchi, cựu Đại sứ Nhật Bản tại LHQ, hiện đang giảng dạy ở các
trường đại học Nhật Bản và Trung Quốc cũng cho rằng "nếu không giảng
ḥa được mối quan hệ với Hàn Quốc, Nhật Bản sẽ không có tương lai".
Người ta chắc hẳn vẫn c̣n nhớ hồi tháng 1/ 2005, Tổng thống Hàn Quốc
Roh Moo Hyun c̣n ca ngợi về mối quan hệ Nhật- Hàn trước dân chúng
Seoul rằng "chúng ta vui mừng được là bạn của nhau để cùng hướng tới
tương lai" và bài hát "Cùng nhảy múa với tôi" được hai ban nhạc lớn
của hai nước cùng thể hiện, như một minh chứng thực tiễn cho tuyên
bố trên của ông. Thế nhưng, hơn 1 năm trôi qua lại được đánh dấu
bằng sự căng thẳng. Mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước Đông Bắc Á này,
đặc biệt là kể từ khi họ cùng đăng cai World Cup 2002, dường như đă
đi vào dĩ văng. Thỏa thuận 3 điểm về giải quyết tranh chấp Dokdo hay
Takeshima dù đă được kư kết nhưng chắc chắn nếu không được giải
quyết thỏa đáng th́ vấn đề này sẽ c̣n có lúc lại nổi lên mà lư do
chính không phải chỉ bởi cái tên. Dù giá trị có lớn đến đâu nhưng rơ
ràng ḥn đảo này không thể quan trọng bằng các mối quan hệ chiến
lược đang khá phát triển giữa hai nước. Về đối ngoại, sự hợp tác
giữa hai nước c̣n là điều kiện thiết yếu để giúp giải quyết vấn đề
hạt nhân của CHDCND Triều Tiên, của hợp tác trong ASEAN+3 và tiến
tŕnh xây dựng Cộng đồng Đông Á cũng như v́ ḥa b́nh và ổn định ở
khu vực châu Á và Thái B́nh Dương. V́ những lẽ đó, dư luận hy vọng
và trông đợi cả hai phía Nhật Bản và Hàn Quốc cùng kiềm chế để giải
quyết ḥa b́nh cuộc tranh chấp này.
Nguồn tin
lấy từ:
www.mofa.gov.vn
7. Không cho đăng kư tên miền, VNNIC bị kiện
Một luật sư cho
rằng Tên miền giống như tranh khỏa thân, người xem có thể nh́n nhận
là đồi trụy hoặc nghệ thuật!
Liên tục trong 2 ngày qua, hai doanh nghiệp gửi đơn khiếu nại Trung
tâm Internet VN – VNNIC (Bộ Bưu chính Viễn thông - BCVT) về việc
không đồng ư cấp phép tên miền mới cũng như ra quyết định tạm ngừng
hoạt động của những tên miền đă cấp phép.
Không cấp tên miền v́ “nhạy cảm”
Công ty Luật Gia Phạm bị VNNIC từ chối nhận hồ sơ đăng kư tên miền
được xem là “nhạy cảm” như lon.com.vn; buoi.com.vn hay sex.com.vn,
xxx.com.vn của ông Vũ Thái Hà, Giám đốc Công ty ECOMNET
International. Ngay trong ngày 8-2, cũng có một đơn xin cấp tên miền
www.buonbuoi.com.vn cũng bị VNNIC bác bỏ. Theo ông Hà, trong nhiều
cuốn từ điển tiếng Việt, các từ như: buoi, lon đều không có nghĩa
bậy hay trái với thuần phong mỹ tục. Từ lon trong một số từ điển
tiếng Việt được hiểu nghĩa là tên riêng một loại cây, vật dụng như
cái cối và vật dụng đong gạo (lon gạo). Thậm chí, ngay đến từ sex
cũng được các cuốn từ điển Anh Việt giải nghĩa là t́nh dục hay giới
tính. Tuy nhiên, theo VNNIC, những cái tên này rơ ràng là không phù
hợp với thuần phong mỹ tục nên không thể nhận hồ sơ cũng như không
cấp phát. Lư lẽ này của VNNIC đưa ra là khi đọc các tên miền rất dễ
khiến người ta liên tưởng đến những từ bậy bạ. Tuy thế, ông Hà một
mực khẳng định sẽ kiện VNNIC ra ṭa hành chính bởi chưa nói đến
chuyện có được cấp phát hay không nhưng tại sao cơ quan này lại
không tiếp nhận hồ sơ (và trả lời bằng văn bản). Đồng t́nh với quan
điểm của ông Hà, Giám đốc Công ty Luật Gia Phạm, ông Phạm Thành Long
cho rằng quy định thiếu đầy đủ như vậy đă dẫn tới những quyết định
cấp phát hay không cấp phát một tên miền nào đó hoàn toàn mang tính
chủ quan. Ông Long bức xúc, lư do mà cán bộ thụ lư đưa ra hết sức mơ
hồ, đó là tên miền này “nhạy cảm”.
Trước phản ứng của ông Hà, Giám đốc VNNIC Nguyễn Lê Thúy giải thích:
“Trước ông Vũ Thái Hà, đă có một công ty của Mỹ xin được đăng kư tên
miền này nhưng chúng tôi cũng đă không chấp nhận. Sex.com.vn và
xxx.com.vn là hai domain đă thuộc danh mục cấm cấp phát của VNNIC.
Mà đă không cấp phát th́ VNNIC cũng không thể tiếp nhận hồ sơ của
khách hàng yêu cầu”. Về khiếu nại của ông Vũ Thái Hà và Công ty Luật
Gia Phạm, Phó Giám đốc VNNIC Trần Minh Tân khẳng định quyết định của
cơ quan này là không sai. “Nếu doanh nghiệp không thỏa măn có thể
khiếu nại, thậm chí có thể kiện ra ṭa”.
Không phải cấm mà là quản lư ra sao!
Những ngày qua, cộng đồng CNTT, đặc biệt trên website www.ddth.com
sôi sục không khí bàn thảo về vấn đề đăng kư tên miền tại VN. Trung
tâm sự chú ư của sự kiện này chính là cơ quan cấp phép tên miền là
VNNIC. Như lời của admin website www.ddth.com Dương Vi Khoa, sự kiện
doanh nghiệp kiện VNNIC chẳng qua như giọt nước làm tràn ly và giới
CNTT mong muốn phần nào thay đổi cách làm việc, sự “cửa quyền” của
VNNIC.
Một chuyên gia CNTT cho biết, vụ việc của hai doanh nghiệp trên chỉ
là phát súng khai mào cho hàng loạt vụ khiếu nại có thể sẽ diễn ra
trong nay mai. Đây là một điều khó tránh khỏi đối với việc quản lư
trong lĩnh vực CNTT, đặc biệt là Internet, một thế giới ảo không
biên giới. Như lời một lănh đạo Bộ VHTT đă từng phát biểu, Internet
nói chung, game online nói riêng cũng như các hoạt động nội dung
khác trên mạng là yếu tố không thể tách rời của cuộc sống hiện đại
và xă hội phải chấp nhận. Luật sư Lê Quốc Quân cho rằng, tên miền
giống như tranh khỏa thân, người xem có thể nh́n nhận là đồi trụy
hoặc là nghệ thuật. Vấn đề mấu chốt ở đây là quản lư nội dung như
thế nào và chủ thể tên miền phải chịu trách nhiệm trước pháp luật
nếu tên miền được sử dụng vào mục đích xấu. Vấn đề ở đây không phải
là cấm hay hành chính hóa các quan hệ dân sự mà phải để nó phát
triển trong các phạm vi điều chỉnh của luật pháp, với các quy định
pháp luật cụ thể, chi tiết.
Thế
Dũng thực hiện
Nguồn tin lấy từ: www.baohiemxahoihcm.com
|